Hôm ấy nắng phải không cô? Nhưng cũng đâu có nắng đúng không ạ? Em cũng chẳng biết nữa! Em thấy oi nóng lắm! Ngày hôm ấy là ngày em gặp cô _ ngày em vào lớp 10_ tại ngay ngôi nhà mà ba năm cấp ba em sẽ gắn bó cùng cô và ba mươi tám thành viên khác. Một gia đình lớn quá phải không cô! Chưa gì mà em thấy ấm áp và hạnh phúc quá rồi đây này!
Hai giờ rồi! Chết rồi! Chết thật rồi! Muộn chắc rồi. Tôi đang nhanh chân đi nhận lớp học mới của tôi tại ngôi trường mới này! Hôm trước tôi đã xem trên bảng thông báo và biết rằng cô chủ nhiệm của tôi tên là “Lê Thanh Tuyền“. “Em thưa cô cho em hỏi đây có phải lớp 10a13 không ạ?”_tôi đứng trước cửa lớp hỏi cô, và cô trả lời rằng: “Trên đầu đấy, không nhìn thấy à!” Đây là câu nói đầu tiên cô trò mình nói với nhau, không biết cô còn nhớ không? Nhưng em thì nhớ rất rõ, cô mặc bộ quần áo màu xanh biển, buộc tóc hơi cao, mái bằng và cô đã cười chào đón đứa học trò đi muộn này. Hóa ra cô chủ nhiệm của mình đây, trông cô trẻ quá_đấy là ấn tượng đầu tiên của em về cô, cô ạ!
Ngày đầu tiên âý, trời nắng oi ả, chói chang, thật dễ hiểu khi cảm thấy nóng đúng không ạ! Nhưng ánh nắng trong tim em còn chói chang hơn cơ! Ngày trái tim tỏa nắng! Thật khó nói! Ánh nắng ấy tuyệt diệu kinh khủng! Nó oi bức, nó nồng nàn, nó làm trái tim không thể cảm nhận được gì khi nhìn thấy cô lần đầu ấy! Cái nắng màu tím vì sợ sẽ bị cô mắng buổi đầu mà đi muôn. Cái nắng màu xanh dịu dàng khi nghe lời đầu tiên cô nói. Cái nắng màu vàng chói khi nhìn thấy cô cười. Rồi nó chuyển thành cam, thành đỏ, thành hồng… Những màu sắc ấy không bao giờ có thể mờ nhạt, hay mất đi. Nó trường bền hơn cả ánh nắng mặt trời…
Từ cái ngày tỏa nắng ấy, em đến lớp, một điều tuyệt vời là em luôn thấy cô cười_nụ cười của cô rất tự nhiên và khiến em vui, em còn biết cô còn rất nhí nhảnh, rất con nít, rất thân thiện… Cô khéo léo nhấn chìm mọi rào cản của sự lạ lẫm, bẽn lẽn và cô kết nên một dải dây của tình thầy trò, tình gia đình, em cảm nhận khi ở lớp em đang sống với gia đình mình!
Em càng ngày càng quý cô hơn! Em đã gọi cô là mẹ! Đã lưu tên cô trong danh bạ điện thoại là “Mamy Tuyền”! Em đã luôn thấy vui khi cô cười. Cô có quý em không?! Em cũng chưa bao giờ hỏi cả… Cô động viên em khi em buồn, khi em nhút nhát. Cô là người đầu tiên nhận ra nỗi niềm của em khi nghỉ tết xong… Khi em thấy cô buồn, cô không cười nữa, cô nói là cái tết năm nay cô không trọn vẹn! Cô ơi! Em không dám hỏi tại sao cô lại buồn như vây vì sợ sự ngu dốt của mình sẽ khiến cô đâu khổ hơn! Cô sao vậy cô! Em rất khó chịu khi muốn biết mà lại không dám hỏi! Em buồn vì thấy cô buồn! Và ngục tối đã thật sự phủ lấy em khi em biết rằng em không được chọn trong kì thi học sinh giỏi của trường. Em đã nghĩ, có phải vì điều đó khiến cô buồn. Em đã rất đau khổ với ý nghĩ đó và cũng rất sợ nếu điều đó là sự thật. Em đã thấy khóe mắt cô hơi hơi đỏ, vành mắt cô dưng dưng nước mắt. Cô sao phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy! Nếu cô muốn khóc sao cô không khóc! Cô cố tỏ ra mạnh mẽ với chúng con là gì? Hả cô? Cô còn động viên con nữa chứ! Cô còn bảo cô thấy con không hay cười như quãng trong năm nữa chứ! Chẳng phải cô đang buồn sao, cô vĩ đại thế làm gì? Cô càng thế con càng cảm thấy mình ăn hại, kém cỏi… Càng thấy mình đáng chết khi không làm gì cho cô vui lại còn khiến cô đang đau khổ lại phải động viên con nữa! Cô có trách con không?
Thôi chuyện buồn đã là của quá khứ hãy để quá khứ mang đi, nhưng cô ơi em muốn luôn thấy cô cười. Và cô ơi, dù có chuyện gì, dù vui hay buồn thì cô luôn có con là gia đình, sẵn sàng ở bên cô và cười với cô!!!
Ngày ấy nắng nhẹ len lỏi
Ánh mặt trời rọi chói hai hàng cây.
Bòng dáng một người thầy, khi nhìn thấy
Trái tim lòng chiếu tắt nắng chiều xưa.
Nụ cười cô chan hòa và tỏa nắng
Giọng nói cô lấp lánh hơn mặt trời
Dịu dàng và triều mến – Một người mẹ tuyệt vời!
Ngày tỏa nắng cô ơi!
Tỏa nắng cho một người và một đời
Đó là cô – Người mẹ hiền, yêu dấu
Đó là em – Một đứa cho ngu dốt
Đó là một – Cho cả cô và con…
Con thầm nguyện ơn trên
Đã cho con gặp mẹ
Đã cho mẹ gặp con
Đã cho ta gặp nhau
Từ giờ đến mãi sau
Gia đình ta luôn có nhau! Mẹ nhé!
Buồn cười lắm đúng không cô! Làm thơ mà vụng quá! Nhưng đó là tất cả tình cảm của con dành cho mẹ! Cảm ơn mẹ ! Con yêu mẹ ! Mẹ của con!!!