Người Mẹ thứ hai của tôi

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người bận tâm tận tuỵ với nghề, lúc nào cũng nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như vậy và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô.

Đó là cô giáo Kiều Oanh, một cô giáo còn rất trẻ nhưng đầy nhiệt huyết. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần gũi, giản dị. Cô là giáo viên dạy môn Văn. Mỗi  lời cô giảng bài khiến tôi như được bước vào 1 thế giới khác, 1 thế giới mà tôi có thể thoả sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm, về mọi mặt trong xã hội. Cô giảng bài rất có hồn cùng với nhiều ví dụ khá là thú vị đã cuốn hút tôi vào bài văn cô giảng.

Đó là ấn tượng ban đầu, để rồi từ ấn tượng này đến ấn tượng khác tôi lại càng hiểu và dành nhiều tình cảm cho cô hơn. Không biết là cô có cảm nhận đượcc tình cảm mà tôi dành cho cô không nhỉ? Tình cảm đó là sự biết ơn từ những bài học cô dạy cho tôi, là lòng kính trọng, là sự ngưỡng mộ về sự nhiệt huyết và trái tim yêu nghề của cô. Cũng là tình cảm của một đứa com gái dành cho mẹ của mình. Tình cảm đó cứ ấp ủ trong tôi rất nhiều, nhiều tới nỗi không biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào nữa.

Dù trong lòng tôi có rất nhiều tình cảm dành cho cô nhưg tôi vẫn không thể viết ra một bài văn hay bất cứ cái gì có thể gọi là hoàn chỉnh để có thể nói hết tình cảm của tôi dàh cho cô được. Việc duy nhất mà tôi có thể làm đượcc là bây giờ ngồi đây, viết lên những dòng chữ này để có thể nói lên tất cả tình cảm, suy nghĩ xuất phát từ tận trái tim tôi. Cô còn là một người “mẹ” luôn luôn lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên để tôi vó thể biết mình cần làm gì. Ở “mẹ”, có những điều mà tôi không hề có, tôi biết là tôi phải học ở “mẹ” nhiều thứ lắm… Đó là sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn sống thật với lòng mình. Đó là toàn bộ những tình cảm của tôi đối với “mẹ Kiều Oanh” của tôi.

Cuối bài viết này tôi không thể quên nói lên lời tri ân và lời cảm ơn đối với cô chủ nhiệm – người mẹ thứ 2 của tôi. Cảm ơn “mẹ” rất nhiều..! Và lời cảm ơn tới các thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng trồng người. Tôi kính chúc quý thầy cô có nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và cho ra đời những đoá hoa tươi thắm trong sự nghiệp của mình!