"Người thầy" của con…

Thế giới của con sẽ đảo lộn thế nào nếu một ngày không có mẹ, cuộc sống của con sẽ quay cuồng thế nào nếu một ngày không có mẹ ở bên, liệu hơi thở còn tiếp diễn nếu một ngày bàn tay mẹ xa con, con có đủ can đảm nếu ngày mai không có mẹ. Mẹ à, con cảm ơn mẹ vì tất cả. Hôm nay, con muốn viết về mẹ, con muốn viết về cô giáo đã luôn dạy con những kiến thức khoa học, những kinh nghiệm sống, trang bị cho con những hành trang quý báu để con tự tin bước vào đời.

Mẹ – Nguyễn Kiều Hoa một  giáo viên dạy Tin học tại Trường THCS Quỳnh Hải, luôn yêu nghề và tận tụy với học sinh. Con từng nghe người ta nói: “Giáo viên dạy môn tự nhiên sẽ cứng nhắc, khô khan, không tâm lí bằng những giáo viên dạy môn xã hội”. Mẹ có biết không, con cũng từng tin điều đó.

Con từng không hiểu tại sao mẹ luôn nghiêm khắc với con hơn các bạn, con từng không hiểu tại sao cả lớp không làm bài nhưng mẹ chỉ đánh một mình con, con từng không hiểu sao tại sao mẹ không ôm khi con khóc giống mẹ của các bạn vẫn làm. Mẹ ơi, con từng rất giận mẹ, ghét mẹ, sợ mẹ không thương con. Con xin lỗi mẹ, con sai rồi. Một giáo viên dạy môn tự nhiên thì sao, không hề cứng nhắc, khô khan mà còn vô cùng tâm lí.

Mẹ còn nhớ không, cách đây một năm, trong thời gian thi học sinh giỏi, tối nào mẹ cũng nhắc con phải học hành chăm chỉ, siêng năng thì mới đạt được kết quả cao. Nhưng trái với sự quan tâm ấy là thái độ coi thường, thờ ơ trước lời nói của mẹ. Con hoàn toàn đầu hàng trước những cám dỗ của các trò chơi điện tử, những lời mời gọi của bạn bè xung quanh, con mải chơi mà không thấy….. Mẹ buồn. Thế là…. Cái giá con phải trả… Con thiếu 0,5 điểm. Cầm tờ kết quả trên tay, mẹ có biết suy nghĩ của con là gì không? Thực ra con không buồn vì kết quả nhận được mà con chỉ mải suy nghĩ bao giờ cái que trên tay mẹ sẽ “làm việc hết công suất” đây!

Nhưng trái với suy nghĩ vớ vẩn của con mẹ không đánh, không mắng mà nhẹ nhàng nói: “Phương, hôm nay mẹ muốn con tự nhận ra sai lầm của mình. Phương này, con biết không rồi sẽ có một ngày nào đó, con nhìn thấy trái ớt đỏ có màu đẹp đẽ thật ngon. Mẹ không thể giữ trái ớt khỏi tầm với của con mãi, với tính tò mò của mình chắc chắn con sẽ nếm thử để biết ớt cay như thế nào. Rồi con sẽ bị chảy máu, bị sưng tấy, sẽ bị bỏng, bị ốm đau, con sẽ thấy được sự nguy hiểm của thế giới này. Phương này, mẹ không thể lúc nào cũng bao bọc con trong an toàn. Hôm nay, mẹ muốn con tự nhận ra sai lầm của mình và tự đứng dậy sau sai lầm ấy:

“Không đau khổ lấy chi làm chất liệu
Không buồn thương sao biết chuyện con người
Không nghèo đói sao biết thi vị hóa
Không lang thang sao biết gió mưa nhiều.”

Mẹ ơi, con xin lỗi. Con gái đã vô tình làm tổn thương mẹ. Con biết sai rồi, mẹ ạ! Bấy lâu nay con đã không thực sự nhận ra tình yêu trời biển mà mẹ dành cho con. Mẹ muốn con tự ý thức về tương lai, ý thức về công việc mà mình cần làm. Còn con….. Con vô tâm…. Con không cần biết. Mẹ à con muốn khóc, con muốn xin lỗi nhưng…. Con nào dám khi sự xấu hổ cứ đè nặng lên con mỗi ngày. Mẹ à, sau bài học về sự thất bại, con gái của mẹ, cô học trò nhỏ của mẹ đã giác ngộ ra một điều rằng: Có nhiều điều thực sự quan trọng hơn cả những thú vui của con, đấy là sự nghiệp, phụ nữ không có sự nghiệp giống như cho dù mặc quần áo hàng hiệu trên người vẫn có cảm giác rẻ tiền, phải không ạ!

Mẹ à, hôm nay con muốn một lần nữa gọi mẹ bốn chữ thiêng liêng “cô giáo của con”, hôm nay con muốn trở về làm cô học trò non nớt của mẹ ngày nào, mẹ nhé! Con biết, cô giáo của con không phải là người phụ nữ xinh nhất thế gian nhưng con chắc chắn cô chính là người phụ nữ đẹp nhất không ai sánh bằng. Con cũng biết, con chẳng thể đủ khả năng tìm ra thứ ngôn ngữ nào miêu tả hết tình yêu của cô dành cho con, con cũng không đủ năng lực để tìm ra thứ phần mềm nào lập trình hết tình yêu của cô.

 Cô à, con chỉ biết nói hai chữ “cảm ơn” cô vì tất cả. Cô giáo của con à, con xin lỗi, con không đủ can đảm để hứa với cô về chuyện ngày mai nhưng mong cô hãy tin con một lần, người thầy của con…..