Ai cũng có một quá khứ để đi qua, ai cũng có một thanh xuân để tìm về.
18 tuổi, như bao con người khác. mang trong mình hành trang của tri thức. Đứng trước những ngã rẽ cho sự lựa chọn. Đâu đấy, vẫn muốn quay lại thời trẻ dại của tuổi mới lớn.3 năm quá ngắn ngủi để tôi có thể quay về và chạm đến. ”không giống như bài thi, tất cả những vấn đề phức tạp khó khăn đều có một lời giải đáp. Trong cuộc sống, thật sự có những chuyện vĩnh viễn cũng không có đáp án.” Ấy là câu chuyện của tôi về một người thầy. Chẳng biết có phải quá muộn không, nhưng cũng hi vọng, thầy sẽ đọc được và hiểu nó.
Vẫn là cái khoảnh khắc của ngày đầu năm lớp 10, vẫn nhớ cái ngày mình đang còn sự ấu trĩ, chưa bao giờ là lớn. Vẫn chưa bao giờ có thể chịu hiểu và lắng nghe người khác. Lúc ấy, mình cũng không biết được rằng, vì một lời nói của mình lại gây cho người khác tổn thương đến thế.
Tôi_luôn là 1 cô gái trễ nhất lớp, hay nhất trường mới đúng. Đã thế, học hành chẳng ra chi. ngay cả cách chia động từ bất quy tắc hay những thì đơn giản cũng làm không xong. Những bài toán thời cấp hai cũng là cả một vấn đề…
Và một ngày nắng, tôi đã được thay đổi bởi người thầy của tôi. vì những lời thầy nó có tác động mạnh rất lớn với tôi. Cuối năm lớp 10, điểm thi môn toán của tôi chỉ gần 3 điểm, lúc ấy mẹ tôi đi họp về. Bà rất thất vọng về tôi, lúc ấy tựa như đây là lần đầu tiên tôi biết đến ”xấu hổ”, lúc ấy, tôi lại nhớ đến lời thầy nói lúc trước. Và tôi đã quyết định dành trọn cả mùa hè ở năm lớp 10 để chú tâm học lại từ đầu. Rồi năm lớp 11 lại đến, kết quả cho sự miệt mài và nổ lực của bản thân, điểm số vượt lên sự ngỡ ngàng, hơn 8 phẩy, lúc ấy bản thân vui lắm… Niềm vui chưa trọn vẹn giữa thầy và trò thì cuối cấp lại bị quy vào tội trao đổi bài. Lúc ấy, tôi không hiểu sao đã chạy thẳng đến phòng hiệu trưởng và xin lỗi, tôi còn hứa với thầy hiệu trưởng rằng ”Sẽ thực hiện được ước mơ Du Học”. Tôi không biết lúc ấy, thầy chủ nhiệm tôi, có tin những gì tôi nói hay không? (vì như đã nói từ đầu. ngày ấy tôi học rất tệ). Có lẽ, chắc lúc ấy, thầy tôi xấu hổ với những gì tôi đã nói với thầy hiệu trưởng.
Lúc ấy, tôi mới chú ý đến ánh mắt của thầy ánh lên bao nổi buồn tủi, đôi mắt ấy đã không còn long lanh như ngày đầu tôi gặp, mái tóc thầy giờ đã ngã màu phấn trắng. có lẽ thầy đã mất niềm tin về tôi thật rồi.
Sau cơn mưa trời lại sáng, tôi tiếp tục cố gắng tự đặt ra mục tiêu cho sự nỗ lực của đời mình. Hạnh phúc thay Tôi đã chiến thắng nỗi sợ hãi trước đám đông và lọt vào top học sinh thuyết trình văn học ở trường. Tôi không hiểu, những lời nói của tôi ngày hôm ấy, đến bây giờ thầy còn nhớ nó không. Nhưng tôi thì vẫn mãi nhớ về nó và luôn nhắc nhở bản thân phải mạnh mẽ hơn nữa.
Chính điều ấy đã tạo cho tôi sự bất ngờ. Tôi lại đậu được học bổng SOSHI_ Nhật Bản, đôi đã rất vinh dự khi được lên đài QRT ở Quảng Nam. Tôi không hiểu những gì tôi đã làm, thật sự đến hôm nay đã đủ lớn để cảm ơn và xin lỗi đến thầy tôi chưa.
Những lỗi lầm về lời nói một thời trẻ dại chưa một lần dám nhìn về để nói lời xin lỗi.
Và giờ đây! Sắp khép lại cánh cửa của năm cấp ba. Sắp chia tay trường lớp, thầy cô, bạn bè. Sắp phải xa một người thầy đáng kính. Sắp phải bước sang một trang mới. Chỉ mong nơi đây, thầy sẽ vẫn nuôi trong mình một đầy nhiệt huyết đam mê với ngành, sẽ chèo chống bao thế hệ tiếp nối_ như em đã từng!
”Thanh Xuân là một vệt nắng màu thiên thanh, phất phơ trong nắng và gió”