Người thầy ngày ấy …

Khi những ánh nắng mùa hè gay gắt  bắt đầu xiên qua những tán lá chiếu xuống con đường hằng ngày tôi đi học , nó  làm tôi gợi nhớ về với những ký ức xa xưa, quãng thời gian đẹp đẽ dưới mái trường THCS Đông Sơn , bao kỉ niệm ùa về trong tâm trí. Hình ảnh người thầy hiện ra trước mắt tôi cùng với bao buồn vui của kỉ niệm thân thương một thời …

Thầy tôi – một người thầy đặc biệt, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và cái ấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học ấy, một năm học mang đến cho tôi không ít điều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn nhưng lại đậm ý nghĩa sâu sắc. Đó là năm học lớp 6 , tôi chuyển xuống ngôi trường với bao bạn bè xa lạ . Ngày đầu đi học tôi đứng rụt rè ở cửa lớp vì e sợ thầy, bạn không quen. Thầy nhìn thấy tôi và hỏi han ân cần. Nhìn ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi bước vào lớp trong sự yên tâm lạ thường. Từ lần đầu được gặp thầy rồi được thầy dạy dỗ, tôi càng hiểu và thấy yêu quý thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi có thể diễn tả bằng hai từ “yêu thương” và “tận tụy”. Thầy tận tụy trong từng bài giảng, từng giờ đến lớp. Cả những ngày nóng bức hay những ngày mưa, thầy đều đến lớp để mang cho chúng tôi nhiều điều mới lạ.Tiếng của thầy tôi ấm áp lắm, truyền vào trang vở với bao khát vọng, với bao tình yêu thương học trò và sự nhiệt huyết, đó như một cơn gió ươm mầm sống cho tương lai vì cả một thế hệ khôn lớn thành người.

Thầy có một gia đình hạnh phúc, đủ đầy với một người vợ xinh đẹp, đảm đang và 2 đứa con sinh đôi đáng yêu, nơi là điểm tựa, là hậu phương vững chắc cho mỗi thành công của thầy.Tôi hiểu, không đơn giản để con người ấy được nhiều người kính trọng đến như vậy. Vì nếu thầy giỏi thì một ngaỳ nào đó sẽ có người giỏi hơn, nếu thầy giàu thì cũng có người giàu hơn. Điều quan trọng, đó là sứ mệnh sẻ chia mà thầy đang làm, để tất cả mọi người đều có thể có một cuộc sống đầy đủ, có thể mang lại những điều tốt đẹp nhất cho gia đình của mình.Tôi đã thay đổi rất nhiều kể từ khi được gặp thầy. Vẫn là tôi nhưng khác hơn. Tôi tự tin vào chính bản thân, hiểu rằng từ trong chính con người mình luôn có một nguồn năng lượng lớn, một khả năng tiềm tàng mà trước kia tôi chưa từng đánh thức. Tôi không sợ sai, sợ khó, và hành động bất chấp nghi ngờ. Tôi tin rằng trên con đường hoàn thiện mình và đi đến thành công luôn có hình bóng, sự ảnh hưởng của thầy  – người lái đò thầm lặng .  Thầy luôn bao dung và nặng lòng với cuộc sống, với những học trò đã được bàn tay thầy nâng niu dìu dắt, những người thành đạt, và cả những người vô danh. Thầy đã cho đi quá nhiều và không đòi hỏi được nhận lại, chỉ mong sao các học trò của mình lớn khôn và có ích cho xã hội. Bất chợt một xúc cảm lạ, tôi cảm giác như 1 thứ gì đó trộn lẫn vào nhau, từ chuyện buồn đến chuyện vui, tất cả hòa quyện vào nhau và tạo nên thứ tình cảm mà tôi không biết phải dùng một mĩ từ nào để có thể diễn tả được cái tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng ấy. Tình cảm thầy trò, một trong những tình cảm thiêng liêng, trong sáng và cao đẹp nhất.Trong giây phút này tôi chỉ biết lặng im, biết nói sao đây những nỗi niềm thầm kín, một điều mà chúng tôi chưa bao giờ được cất lên, chưa bao giờ, chưa bao giờ cả… Nghĩ lại mà thấy chúng tôi vô tâm quá, thầy luôn quan tâm đến chúng tôi, nhưng ngược lại, chúng tôi chẳng bao giờ màn tới những cảm xúc của thầy, kể cả những lúc thầy buồn vì chúng tôi, điều đó cũng chẳng là gì, chúng tôi cũng không quan tâm. Xin lỗi thầy nhiều lắm thầy ơi !

Mùa hè đến vội vàng, đến năm cuối cấp lớp 9 ,  những ngày cuối cùng lớp được ở bên thầy, tôi nghe trong lòng mình nặng tríu nỗi buồn, mọt nỗi buồn miên man, sâu thẳm … Rồi cái ngày ấy cũng đến, cái ngày mà thầy chia tay lớp tôi, trước buổi tiệc liên hoan, thầy đã tâm sự với lớp, thầy cũng đã nói, nói ra những điều mà trước giờ thầy chưa bao giờ nói cho chúng tôi nghe, chưa bao giờ nói cho chúng tôi biết. Chẳng hiểu sao họng tôi nghẹn ứ lại, khóe mắt tôi cay nồng, tôi khóc ư ? Không, không phải đâu, rõ ràng tôi đã gượng cười để nuốt những giọt nước mắt ấy vào tim rồi đấy thôi, không thể nào gọi là khóc được … Thời gian lướt qua ta như một cơn gió, và chẳng bao giờ quay trở lại. Còn đọng lại một chút gì, còn ai nhớ về những kỉ niệm đó, một giọng nói, một ánh mắt, một nụ cười và giọt mồ hôi của người lái đò thầm lặng – người thầy ngày ấy vẫn âm thầm, miệt mài và tận tụy với sự nghiệp trồng người của mình. Có đôi lúc, tôi vẫn thường bắt gặp thầy với những bước đi vội vã dưới hàng cây xanh, một cơn gió đìu hiu thổi qua, và những lá phượng rơi rơi sao tha thiết, tôi đứng nhìn thầy ở một nơi nào đó, dường như rất gần và cũng rất xa… thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ…
Dẫu cho năm tháng vô tình trôi mãi, hình bóng thầy sẽ chẳng thế nào phai, như những công ơn lớn lao mà thầy đã mang đến, tôi sẽ viết thật lớn tên thầy vào tim. Ở thầy tôi là sự hy sinh cao cả xuất phát từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Đến hôm nay, trong lòng tôi vẫn mãi mãi kính trọng và biết ơn “người thầy ngày ấy”.