” Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
Kỉ niệm trong tôi
Rơi
Như tiếng sỏi
Trong lòng giếng cạn”
( “Lá” – Nam Cao)
Chao ôi! Thời gian – Dòng chảy lặng lẽ trôi nhanh đến mức ta không hề hay biết, không nhìn thấy, không nắm bắt, không thế mua và cũng không thể nào giữ lại được. Nó chứa đựng biết bao điều kì diệu và chính nó cũng ảo diệu. Nó có thể gắn kết mọi thứ, nhưng cũng có thể tách rời mọi thứ. Nó giúp mang lại niềm vui, xoa dịu những vết thương lòng đang cố dày vò trái tim ta, xé nát tâm hồn ta và hơn hết nó sẵn sàng xóa nhòa đi tất cả. Nhưng sao, hình ảnh thầy, người cha già của con, đến bây giờ, đã gần 6 năm rồi , vẫn còn vương vấn mãi trong tim con nhiều đến thế!
“Cha à!” Cha cho phép con gọi cha một tiếng cha nhé! Để con có thể nhẹ lòng hơn. Và để cho trái tim con gần cha thêm chút nữa …
Con xa cha đã gần 5 năm rồi. Con theo gia đình vào Nam mà chưa một lần con dám nói tiếng chào cha. Con sợ con sẽ nhìn thấy ánh mắt cha ái ngại nhìn theo bóng con, con sợ con sẽ không thể bình tĩnh mà chạy vào lòng cha rồi òa khóc, con sợ con sẽ không thể nào ngừng nỗi thương cha được.
Cha còn nhớ không ạ? Cô học trò được cha cưng chiều nhất, là con đây,con đây …
Cha còn nhớ không ạ? Ngày đầu tiên chúng con, những đứa trẻ nghịch ngợm bắt đầu làm quen với một ngôi trường mới, thầy cô mới và cách học cũng mới lạ. Năm đó, cha chủ nhiệm lớp 6A, lớp của con. Con còn nhớ như mới hôm qua đây, một lần nữa, con lại được ở ngồi ở lớp,cùng các bạn và ngắm mái tóc muối tiêu và nụ cười nhẹ nhàng kia của người. Nhưng tất cả những kỉ niệm kia, bây giờ con chỉ biết xếp đầy vào quá khứ và cất giữ chúng trong trái tim con. Đó là kho báu của riêng con!
Con còn nhớ rằng ngày 20/11 năm đó, cha nhìn các thầy cô giáo trẻ được tặng hoa, cha chạnh lòng, vì cha chỉ là một giáo viên dạy môn thể dục. Bọn trẻ tụi con lúc đó khờ quá, vô tâm với thầy quá … Phải không cha?
Con còn nhớ, con đến tặng hoa và chúc cha,cha cười tươi lắm. Cha chạy vào phòng nghỉ ngơi của các thầy cô và ôm ra cho con phải đến mười bó hoa ấy cha nhỉ? Cha nhẹ nhàng bảo con rằng: “Cầm lấy đi tặng các thầy cô đi em”. Cha biết không, con vẫn nhớ ngày hôm đó, con nhớ lắm, nhớ đến tận bây giờ … Xúc cảm đó dường như vẫn còn chảy trong trái tim con.
23.03.2017
Con viết những dòng này ra chỉ để hi vọng một ngày nào đó thầy có thể đọc được nó,để có thể hiểu được tấm lòng biết ơn sâu sắc của con gửi đến người. Và con hứa rằng, trong kì thi quan trọng của cuộc đời mình sắp tới, con sẽ cố hết sức mình,để không phụ lòng thầy, bố mẹ và những người luôn dõi theo từng bước chân con.
Ở đó, thầy hãy giữ gìn sức khỏe và đợi con trở về, thầy nhé!
“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Giòng sông vẫn bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ ai quên con đò xưa…..”