Nguồn sáng

“…Cầu kiều thầy đưa qua sông,tuổi ấu thơ như hoa nở…dưới mái trường…”

Âm vang của câu hát cứ vọng mãi… Âm vang mãi trong lòng tôi! Nó mãi dõi theo tôi… Và trở thành nguồn động lực to lớn để tôi bay vào đời. Vâng! Giáo dục như ánh thái dương phản chiếu cả đến những gian nhà cỏ thấp bé, mái tranh của con nhà nghèo. Chính vì lẽ đó mà bao nhiêu tia sáng hi vọng của những đứa trẻ từ các vùng đất nghèo trên những nẻo đường xa xôi kia được rực cháy lên bằng niềm tin yêu, bằng tất cả sự hi vọng và đặc biệt hơn cả đấy là tấm lòng, sự nhiệt tình của những người lái đò.

Từ miền ngược đến miền xui ai ai cũng đều phải được học hành. Bởi học vấn là con đường dẫn lối đến sự thành công của mỗi người. Với tôi-được đến trường đã là một hạnh phúc. Chuyển cấp từ trường Tiểu học Tịnh Bắc thân yêu, tôi bước chân đến mái trường Trung học cơ sở Tịnh Bắc,thật vui sướng và hạnh phúc biết bao..! Thời gian trôi qua và không chờ đợi một ai… Tôi đã lớn lên cùng với guồng quay của thời gian và bấy giờ đã trở thành học sinh lớp 9. Yêu lắm, hạnh phúc lắm… Bởi một điều giản dị và cao quý rằng: “Tôi đã thật sự được truyền lửa về ngày mai tươi sáng”

Mái trường THCS Tịnh Bắc đã khiến tôi rất đỗi tự hào. Tự hào không chỉ vì được học tập trong một ngôi trường tốt mà còn nhận được sự tận tình dạy dỗ từ các thầy cô. Chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ. Những người lái đò bên con sông kia vẫn luôn miệt mài,cặm cụi chở những đợt khách sang sông. Mồ hôi họ đã rơi trên tấm ván đò cũ kĩ. Dòng sông vẫn cứ êm trôi… Tóc thầy bạc đi,mắt thầy nheo lại; Mắt cô đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ, vì những đêm miệt mài bên trang giáo án nhưng họ vẫn hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thật…? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại, thầy ơi! Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò? Nói đến đây, tôi lại bùi ngùi nhớ về người cô mà tôi hằng yêu quý. Tôi đa gắn bó với cô đến nay đã được sáu năm. Sáu năm cùng học tập, cùng tâm sự. Chính vì lẽ đó mà tôi và cô đã trở thành những “những người bạn tâm tình”. Vỡ òa trong cảm xúc khi ngày đầu vào năm học, tôi nhìn thấy cô trong bộ trang phục áo dài-nét đẹp truyền thống muôn thuở của dân tộc Việt Nam-bước vào lớp, niềm vui sướng của tôi càng được nhân lên gấp bội. Bởi từ một giáo viên dạy tiếng anh cô đã trở thành giáo viên chủ nhiệm lớp 9D-lớp tôi. Người cô dịu dàng, trìu mến với giọng nói ngọt ngào, ấm áp làm cho tôi và các bạn bị cuốn hút ngay với bài học đầu tiên: “UNIT 1: A VISIT FROM A PEN PAL.” Tôi nhớ như in cái ngày tôi và các bạn chuẩn bị đi thi học sinh giỏi tỉnh, cô còn động viên, khích lệ tinh thần chúng tôi: “Mỗi cuộc thi là một trải nghiệm. Các con phải thật sự nổ lực và chiến thắng với bản thân mình các con nhé!” Nghe lời khích lệ ấy trong tôi như dâng lên niềm xúc động và tự hứa với lòng mìh sẽ học thật tốt.

Cô-là người truyền lửa và giữ lửa cho tôi, đã trở thành nguồn động lực để tôi bước vào đời. Có những lúc tôi cảm thấy mình gục ngã, yếu đuối… Đúng vào lúc cảm xúc khô cằn nhất lời động viên của cô: “Cuộc sống không được tính bằng số lần chúng ta thở mà bằng những phút giây chúng ta được nín lặng để tận hưởng điều kì diệu của cuộc sống” như một dòng suối trong lành tắm mát tâm hồn tôi và chảy dài trong tâm thức tôi.

Con thật hạnh phúc vì nơi mỗi bước chân qua luôn có điểm tựa vững vàng được xây đắp bằng niềm tin, sự đồng cảm, yêu thương… Cô đã là điểm tựa như thế cho con…! Sẽ chẳng phai nhòa, con sẽ gìn giữ, trân quý tài sản vô giá mà con nhận được trong cuộc đời…

Văn của tôi không bóng bẩy, trau chuốt, cũng không đặc sắc như các bạn đã đọc. Nhưng khi tôi viết những dòng cảm xúc này, tôi chắng dám nghĩ mình sẽ đạt giải vì tôi viết bằng tấm lòng yêu thương,kính trọng từ trong sâu thẳm trái tim của mình. Tôi không nêu rõ tên của cô bởi tôi biết rằng mọi người ai cũng có tình cảm như tôi,và bài viết này tôi muốn gửi tặng cô vì cô đã dành cho con tình yêu thương sâu sắc, con sẽ cố gắng để gặt hái nhiều “bông hoa”, “lúa vàng” trong cuộc sống. Một ấn tượng hàm ơn khó tả đã dạt lên trong lòng tôi….

“...Mai sau lớn nên người, làm sao có thể nào quên… ngày xưa thầy dạy dỗ khi em tuổi còn………..thơ……….