Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy
Để em đến bên bờ ước mơ
Rồi năm tháng giông dài gió mưa
Cánh hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa…
Thời gian đừng như gió mải mê bay tới cuối trời, để chúng ta nói với nhau lời chia ly,, Ngày dần trôi còn bao giây, giờ chia tay sớm hết rồi thấy có ai đứng trên sân nhìn hoa rơi… Ngồi trong lớp biết bao điều tựa như giấc mơ mới hôm nào…
Thầy ơi! thời gian sao trôi nhanh đến lạ, con và thầy đã gặp nhau được 3 năm một khoảng thời gian ngắn nhưng đủ để cho con hiểu, hiểu tất cả, hiểu về bao nỗi âu lo phiền muộn của thầy, hiểu về bao hi sinh thầm lặng thầy dành cho chúng con. 17 tuổi khác xa với cái tuổi Trăng Rằm thuở ấy, ba năm rồi con không viết mà cũng 3 năm rồi tình cảm của con với thầy không cất thành lời mà chỉ nghẹn ngào trong tiếng nấc. Thời gian làm con gợi nhớ rất nhiều về thầy với bao kỷ niệm thân thương một thời…
Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, con không thể nói bởi con có quá nhiều kỉ niệm với thầy. Biết nói thế nào đây khi những kỉ niệm đó đã khắc sâu vào trong tâm trí con. Kỉ Niệm Thân Thương ơi đưa tôi về với những buồn vui, những nụ cười với những dìu dắt nâng niu…
Thầy con- một giáo viên chủ nhiệm dạy toán rất giỏi và giàu tâm huyết: thầy Nguyễn Chí Khôi. Thầy giản dị, mộc mạc có một ngoại hình ưa nhìn và đặc biệt là một nụ cười tỏa nắng. Nụ cười ấy xua tan bao nỗi buồn ngây ngô trong lòng những đứa học trò chúng con. Nụ cười xóa nhòa bao khoảng cách nhưng ít ai biết rằng đằng sau nụ cười nồng hậu ấy là bao nỗi âu lo muộn phiền với bao gánh nặng cơm áo gạo tiền và cả gánh nặng chúng con trên vai thầy nữa. Có phải chăng vì trăn trở thầy mới hút rất nhiều thuốc ,con thương thầy, con không muốn thấy hút thuốc quá nhiều rất có hại cho sức khỏe. Con không muốn khỏe mắt thầy cay cay… con thương lắm thầy ơi!!!
Tiếng của thầy con ấm áp lắm truyền vào trang vở rồi bao khát vọng với bao tình yêu thương học trò và sự nhiệt huyết. Nó như một cơn gió ươm mầm sống cho tương lai chúng con vì cả một thế hệ lớn khôn thành người. Nhớ làm sao vào những ngày thứ Bảy mỗi ngày là một câu chuyện một cách sống đẹp mà thầy gửi đến cho chúng con. Thầy con người lái đò Thầm Lặng thầy luôn bao dung và nặng lòng với cuộc sống với những học trò đã được bàn tay thầy nâng niu dìu dắt và cả những người vô danh. Thầy đã cho đi quá nhiều mà không cần nhận lại chỉ mong sao học trò của mình lớn khôn thành người. Tình cảm, lòng kính trọng với thầy nhẹ nhàng đến nhưng sâu lắng, con không biết dùng mỹ từ nào để diễn tả. Trong phút giây này con chỉ biết lặng im biết nói sao đây những nỗi lòng thầm kín một điều mà chúng con chưa bao giờ dám nói với thầy. Nghĩ lại chúng con thấy mình vô tâm quá thầy luôn quan tâm chúng con nhưng ngược lại chúng con chẳng bao giờ màng đến những cảm xúc của thầy. Xin lỗi thầy nhiều lắm thầy ơi, chúng con xin lỗi thầy vì sự nghịch ngợm vô tâm, vì tất cả những thứ làm thầy buồn lòng, con xin lỗi thầy bằng tất cả trái tim nhưng sau tất cả những thứ mà chúng con gây ra thầy vẫn không hề giận…
Thầy vẫn đứng sau lưng âm thầm dõi theo dìu dắt chúng con chỉ tiếc rằng chúng con nhận ra điều ấy đã quá muộn màng:
Một mùa thi như bao mùa thi trước
Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò
Phấn trắng bảng đen nét mực thầy vẫn nó
Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa
Cả ngày xưa của một thời kỷ niệm quá khứ qua đi sẽ không bao giờ quay trở lại. Mùa hè qua đi mùa thu nữa lại đến, chỉ còn 2 tháng được ở bên thầy thầy ơi , trong lòng con nặng trĩu nỗi buồn miên man sâu thẳm. Rồi cái ngày chia tay ấy cũng đến, chẳng hiểu sao nghĩ đến đây cổ họng con nghẹn ứ lại…
Thời gian lướt qua ta như một cơn gió và chẳng bao giờ quay trở lại người thầy năm ấy vẫn âm thầm miệt mài và tận tụy với sự nghiệp trồng người của mình. Có đôi lúc con bắt gặp thầy với những bước đi vội vã dưới hàng cây xanh, một cơn gió đìu hiu thổi qua và những lá phượng rơi sao tha thiết con đứng nhìn thầy ở một nơi nào đó dường như rất gần và cũng rất xa, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ:
Qua đi như giấc mơ thời học sinh dấu yêu
Để tôi ngu ngơ vẫn thương nhớ
Tìm lại một bóng hình ngày nào vẫn trông vẫn ngóng giờ đâu
Sân trường không một bóng
Chỉ còn hàng ghế và tôi một mình lẻ loi
Dẫu cho 5 tháng vô tình trôi mãi mãi hình bóng thầy sẽ chẳng thể nào Phai con sẽ viết tên thầy thật nổi Vào Tim thầy ơi con đã thuộc bài học làm người thuở ấy:
Thưa thầy con đã thuộc..
Bài học sáng nay trên bục giảng
Có bụi phấn trắng bay bay
Trên tóc thầy bạc trắng…!!!