Thầy là “Anh trai” là “Bậc Cao Nhân”

Người thầy năm ấy…!

Tôi sinh ra với gia đình khó khăn đông chị em. Gia đình tôi không được hoàn hảo như mọi người. Tôi sinh ra không được nhận tình thương từ anh trai. Người thầy anh đã mang lại cho tôi những ước mơ, những hoài bão vô cùng quý gia. Với tôi dù làm gì. Đi dâu về đâu tôi cũng không quên thầy dạy tôi lớp 9. Thầy tên “Thái Khắc Điển”. Người anh trai của tôi.

Mỗi ngày tôi rãnh tôi ngồi lại suy nghĩ tôi lại nhớ đến chuyện năm ấy. Năm ấy tôi học lớp 9,lớp chín là lớp ai ai, đứa bạn bè nào cũng lao đầu vào học để chuẩn bị thi chuyển cấp. Nhưng tôi thì không, ban ngày tôi đi học buổi sáng còn buổi chiều tôi phải lao đầu vào để giúp việc cho bố mệ tôi để kiếm miếng cơm manh áo. Mặc dù gia đình tôi khó khăn nhưng tôi không ngại năng mưa. Dù nắng dù mưa tôi đều đi mò cua bắt ốc để kiếm tiền góp lại để được đi học như bao đứa trẻ khác. Hôm ấy trời khá đẹp, tôi đi học như thường ngày. Nhưng ngày hôm nay khác với mấy hôm trước. Con cô Mai nhà hàng xóm hốt hoảng chạy tới trường kiếm tôi và nói: “Chị nương ơi… Về… Về… Về…” Nó vừa nói vừa thở không ra hơi nữa. Tôi hốt hoảng:

– chuyện gì vậy em, nói chị nghe xem nào bình tĩnh lại đi em.

– Nó thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Chị ơi về nhanh đi bố chị…. Bố chị… Bố chị…

-Bố chị bị làm sao em, nói nhanh chị xem nào.
-Về nhanh đi chị bố chị… Bố chị bị đau gì ớ, cứ kêu soát à!

-Tôi vội vàng quăng cặp chạy về nhà mấy cô chú hàng xóm đã đưa bố tôi tới bệnh viện. Đươc bác sĩ khám và nói rằng bố tôi bị đâu ruột thừa, phải mổ nhanh không nguy hiểm, nhờ gia đình đi làm thủ tục nhập viện và nộp viện phí. Đầu tôi bây giờ rối tung lên, làm sao bây giờ tiền đâu mà nộp viện phí đây, tiền đâu mà mua thuốc cho cha đây. Chắc mệ tôi một mình lừm sao xoay xở ra 3 triệu để nộp tiền cho cha mổ đây. Tôi càng nghĩ bao nhiêu thì nước mắt tôi tuôn ra bây nhiêu. Tôi không biết vay tiền ai để chữa bệnh cho bố nữa. Trong đầu tôi lóe lên rằng: “Hay mình đến nói và xin vay thầy chủ nhiệm nhỉ?”. Tôi bước đến cổng nhà thầy nhưng lúc ấy bàn chân tôi không thể nào bước đi được nữa. Tôi quay đầu và trở về lúc ấy tôi thấy bố toi đưa tôi một xấp tiền chr toàn đồng 500 nghìn. Tôi hỏi bố tôi ai đưa số tiền này cho bố vậy. Bố tôi trả lời: Có một người đàn ông tới đưa và bảo bố đưa cho con. Tôi hỏi: Bố có biết người đó là ai không ạ!”. Bố tôi bảo: “Bố không biết đó là ai nhưng bàn tay người ấy béo và ngón tay rất ngắn.”

Sáng hôm sau tôi đi học với tâm trạng tốt hơn. Hôm ấy trong giờ học tôi nhận được một mảnh giấy không biết ai đem tới nhưng trong tờ giấy ấy có viết: Bố bạn đỡ nhiều chưa? Chiều bạn bận không không bận đi chơi mình nhá. Lúc ấy tôi ngoảnh đầu lên nhìn thì thấy thầy tôi đứng trước mặt tôi vè bảo: “Em đang làm chuyện riêng phải không nương. Mặt tôi bỗng tái bét, thầy bảo đưa tờ giấy ấy cho thầy. Thường ngày tôi mà bị bắt lem chuyện rierng tôi xin lỗi và nói thặt với thầy nhưng lần này thì không ,tôi đứng dậy và nói: “Chuyện riêng của em thầy có quyền gì mà xen vào”. Mặt thầy tái bép và đông cứng như đá. Bàn tay của thầy dơ cao như muốn va tôi một cái tát, nhưng tôi bỗng nhận ra bàn tay ấy, bàn tay mà hôm ấy bố tôi nói.

Tôi hối hận lắm tại sao tôi không nhận ra sớm hơn. Giá như tôi nhậ rs sớm hơn thì tốt biết mấy. Tôi phạm sai lầm nhưng tôi muốn nói với thầy một điều rằng: “Thầy ạ! Em đã trưởng thành lên tí rồi thầy ạ! Còn năm nữa thi đại học rồi

Trên con đường ấy sẽ hợp với phương tiện nào hơn thầy nhỉ!? Máy bay hay tàu hoả? Cấp tốc và ê chề !
Em hứa với thầy sẽ vào bằng máy bay thầy nhá…!