Thầy Tôi…..

Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc của những tri thức mới mẻ” Trường THCS Thạch Hóa”có một đàn chim sơn ca tinh nghịch chào đón thầy chủ nhiệm mới…Thiên sứ giao nhiệm vụ cho thầy giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé ngỗ ngược này lần lượt cập bến tri thức và đỉnh cao của sự thành đạt…Đó không ai khác mà là thầy Nguyễn Ngọc Huân-người cha thứ hai mà thiên sứ đã mang đến cho đại gia đình 91 chúng tôi.

Khác với miêu tả của bao đứa bạn mà tôi quen, thầy chủ nhiệm phải là một “soái ca”, cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng uy nghiêm thì thầy tôi lại hoàn toàn trái ngược. Nếu xét với tiêu chuẩn trai đẹp thì thầy tôi thấp lắm chỉ chừng 1,6m, thân hình bé nhỏ, mái tóc điểm bạc, lúc nào cũng lọc cọc, sớm nắng chiều mưa trên chiếc xe máy vốn đã cũ. Mắt thầy sáng nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi an tâm. Từ đầu kì II của năm lớp 9 thầy bắt đầu chủ nhiệm lớp tôi-một lớp cá biệt luôn nằm trong sổ đen theo dõi của nhà trường. Có thể nói vào lớp tôi là một”điềm xui”trong cuộc đời dạy học của thầy. Khi các thầy cô trong trường đều từ chối thì mối nhân duyên tiềm ẩn nào đó đã mang thầy về với lớp tôi. Lúc vừa mới nhận lớp chắc thầy cũng chẳng vui vẻ hay tự hào gì mà ngược lại là sự khó chịu nhưng vì lương tâm nghề nghiệp cùng với tình yêu thương con trẻ thầy đã vượt qua những lời dèm pha, những định kiến cá nhân để đến với “những tên nghịch tặc”lớp 91.

Thầy thật vĩ đại. Tôi thừa nhận. Vì sao ư? Vì thầy là cha của chúng tôi, thầy yêu chúng tôi như con của mình vậy. Thầy lúc nào cũng vui vẻ, quan tâm. Thầy thấu hiểu và luôn khuyến khích chúng tôi đứng lên trước khó khăn của cuộc đời. Thầy luôn lo lắng, tự đày đọa thân già đã ngoài 50 để đôn đốc hoạt động của lớp với mong ước có thể uốn nắn, thay tính đổi nết “những con quỷ ranh ma”đã vượt quá ranh giới của một người học sinh. Nhưng ngược lại với sự cố gắng, lòng yêu thương của thầy thì chúng tôi chẳng làm được gì nên hồn. Thậm chí chúng tôi đã đạp đổ đi sự nỗ lực mà thầy xây đắp trong những ngày chủ nhiệm lớp. Đi ngược lại với tín ngưỡng:”Tôi sẽ thay đổi được tập thể này”mà thầy luôn quan niệm để rồi đợt thi đua nào lớp tôi cũng đội sổ. Tiết học nào cũng bày trò phá phách, hò hét ầm ĩ. Chúng tôi đã đi quá xa để rồi mất tay lái và cứ thế lao xuống vực thẳm của sự đổ nát. Chúng tôi đã qua vô tâm khi không để ý đến cảm xúc của thầy mỗi lần lên lớp. Chỉ thấy thầy cười mà tưởng thầy vui nhưng có ai ngờ sau nụ cười hiền từ đó là những nếp nhăn đã hằn sâu trên khuôn mặt rám nắng, là mái đầu trắng như mây vì phải liên tục hứng chịu sự chỉ trích, phê bình từ phía nhà trường. Một nỗi đau lớn riêng mình thầy chịu, tự mình thầy vượt qua.

Thầy ơi! Chúng em xin lỗi thầy nhiều, chúng em đã quá vô tâm trước nỗi đau như ngàn con dao đâm vào tim của thầy. Tha thứ cho chúng em thầy nhé! Chúng em không biết chính sự bồng bột, ngang ngạnh, cứng đầu của chúng em lại khiến thầy đau đến vậy, lại khiến thầy già nhanh đến thế. Sự ân hận này có phải qúa muộn rồi không thầy? Giá như chúng em có thể san sẻ nỗi đau cùng thầy. Chúng em đã quá khờ khạo và ngu ngốc khi tin rằng thầy vẫn mãi còn đây, ngay trên bục giảng này, viết những con số vốn bị chê”xấu xí”nhưng lại thật rõ ràng và đẹp mắt. Ngỡ rằng cái bóng liêu xiêu đổ dài trên sân trường cùng với cái compa kẹp trong chiếc cặp sờn cũ, hộp phấn bằng nhựa chỉ chực rơi ra và bộ áo quần đã bạc màu nắng mưa vẫn sẽ cùng chúng em vượt qua những thử thách. Nhưng không, không thể nữa rồi, nay mai đậy chúng em phải chia xa mái trường này, chia tay người thầy đáng quí của chúng em để bước ra một thế giới mới rộng lớn hơn.

Hôm nay, ngay giờ phút này chúng em chỉ biết cảm ơn thầy-người cha kính yêu của chúng em, người khai phá tri thức, người mang đến cho chúng em hi vọng để vững bước tương lai. Chúng em biết những ngày tháng tiếp theo sẽ khó khăn hơn rất nhiều khi không có thầy bên cạnh dạy dỗ, không có ai kể chuyện cười trong những lúc nhàm chán, không có ai quát mắng rầy la khi chúng em mắc lỗi…Nhưng thầy ơi!! Dù gian nan thế nào thì chúng em cũng sẽ quyết tâm vượt qua để không chỉ hôm nay mà còn cả ngày mai, ngày kia và thậm chí ngày sau nữa, chúng em có thể kiêu hãnh đứng trên đỉnh cao của sự thành công và hét thật to cho cả thế giới biết rằng:” Chúng tôi là học trò của thầy Nguyễn Ngọc Huân đấy”…