Với em, cô là mẹ!

Trong quãng thời gian cắp sách tới trường chắc hẳn ai cũng để lại trong mình 1 ấn tượng đẹp đẽ với hình ảnh của thầy cô. Và tôi cũng không nằm ngoài trong số đó , để lại trong tôi nhiều suy nghĩ , khắc sâu trong tôi những kỉ niệm đẹp nhất chính là cô Trần Thị Minh. Cô là ngừoi đã dìu dắt là ngừoi đã dạy dỗ tôi trong suốt 2 năm học đội tuyển văn do chính cô bồi dưỡng. Khi mới thi vào lớp 6 điểm văn của tôi nào có cao đâu, tôi cũng đâu được chọn vào đội tuyển. Tôi không phải một đứa trẻ có tố chất văn tốt , không phải là một đứa trẻ thông minh …. Nhưng dạy tôi được một khoảng thời gian dài (dạy chính môn văn trên lớp) , mãi đến cuối học kì 1 của năm học cô mới gọi tôi đến và ngỏ lời mời tôi vào đội tuyển văn . Khỏi nói thỳ lúc đó tôi vui lắm tôi quyết học thật giỏi , thật chắc để không phụ cô, nhưng thoáng trong tôi vẫn là những lo âu. Lo âu về nhiều thứ , lo là mình vào sau 2 bạn kia liệu mòn có thể đuổi kịp không, lo khi sắp kết thúc một năm học rồi mà mình mới bắt đầu liệu có phải quá chậm không…Chính thời gian đó cô là ngừoi ở bên tôi, giúp đỡ tôi rất nhiều trong cuộc sống cũng như trong học tập. Vì quá ham chơi nên tôi cũng chẳng chúi mũi vào việc học cho lắm , cô ra đề cho thỳ về nhà tôi mở mạng chép , kiểm tra trên lớp thỳ tôi lấy văn mẫu ra xem… Thực sự tôi còn quá ỷ lại vào cô. Đến hôm thy chọn đội tuyển chính thức để dự thy huyện , với một chút kiến thức ít ỏi tôi làm linh tinh vào bài , kết quả là số điểm của tôi quá thấp, không đủ điểm để dự thy. Lúc ấy tôi ân hận lắm , hận mình vì sao lúc trước không chú tâm vào việc học , hận mình đã phụ lòng cô…. Cầm bài làm ấy trên tay khoé mắt tôi rưng rưng , tôi cảm nhận được nỗi buồn , cảm nhận được sự kì vọng của cô  về tôi . Ngay lúc ấy cô nói “cô rất tiếc oanh à , cô không thể để em đi thy được!” Câu nói ngắn gọn ấy vang lên khiến tim tôi xoắn lại, nước mắt tôi chảy dài trên 2 gò má . Tôi khóc,khóc nhiều lắm . Cô lại an ủi , khuyên nhủ tôi , lúc ấy tôi cảm nhận được sự ấm áp từ cô , sự ấm áp đấy sao mà giống hơi ấm của mẹ tôi quá ! Tôi ôm cô , thỳ thầm “em xin lỗi cô…” Cô xoa lưng tôi cừoi hiền từ chậm tãi ” em cố gắng nhé … Cô sẽ để xem em có được sự bật phá trong cách học không ” . Trong tôi thoáng qua dòng suy nghĩ muốn cất lên mà sao khó quá “con cảm ơn mẹ , cảm ơn vì tất cả “. Sát nút ngày thy , tôi học liên tục ,trao dồi thêm bao kiến thức , tôi ngồi cùng cô giải đề . Tôi thấy , thấy được sự kì vọng của cô với tôi , thấy được ánh mắt ân cần dạy bảo tôi . Đến ngày thy,cô nói với tôi”trải qua bao ngày khổ cực học tập , đây chính là ngày quyết định các em .giải cao đương nhiên là cô hi vọng nhưng hi vọng hơn là các em phải biết tự trải qua thử thách này . Cố lên nhé! Bình tĩnh- tự tin – chiến thắng nhé ” cuối cùng tôi nhận giải , tuy chỉ là một giải bé nhưng với tôi đó là sự trả giá sau một quá trình dài học tập , là khoảng thời gian bên cô cùng cô , sự kì vọng của cô được đền đáp ” ngày báo giải cô rất vui , tôi ôm chầm cô …. Dòng suy nghĩ bao lâu lại vang trong tôi, lúc này hơn bao giờ hết tôi muốn hét lên ” con yêu mẹ – ngừoi mẹ thứ hai ” nhưng chẳng dám vì ngại ngùng . Bao tâm tư tình cảm của tôi sẽ gửi vào hết trong bài viết này “với em, cô là mẹ”