Khoảng thời gian đẹp nhất là thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi,vô tư với những suy nghĩ còn non nớt chưa chín chắn, tuổi ôm ấp biết bao hoài bão, ước mơ của riêng mình. Chính thầy cô đã chèo chống chúng em từng chút một trên con đường học tập. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng em biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng em bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng tôi đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường em cũng có cảm nhận sâu sắc về tầm quan trọng của việc học tập nhưng cũng không thiếu những sự động viên phía sau của các thầy cô, cha mẹ và cả các bạn. Tôi không phải là một học sinh giỏi môn văn, nhưng những bài văn tôi viết ra có thể được coi là khá nếu không nói là quá tệ. Dù trong lòng tôi có rất nhiều tình cảm dành cho cô nhưng tôi vẫn không thể viết ra một bài văn hay bất cứ cái gì có thể gọi là hoàn chỉnh để có thể nói hết được tình cảm của tôi dành cho cô được. Việc duy nhất mà tôi có thể làm được là bây giờ ngồi đây, viết lên những dòng chữ này để có thể nói lên tất cả tình cảm , suy nghĩ xuất phát từ tận trái tim tôi .Thường thì người ta đâu có thể làm tốt những gì mà người ta không thích, và tôi cũng vậy. Thơ văn dường như là một cái gì quá xa xỉ đối với tôi. Tôi chỉ thích là người đọc những cuốn sách hay chứ không thích là người viết ra những cuốn sách đó. Rồi một ngày có một thiên sứ đã mỉm cười với tôi và Người đã mang cô đến, khi đó thì mọi việc đã đổi khác. Những lời nói, những lời giảng bài của cô tha thiết đã nhấn chìm vào trong kho kiến thức của tôi và tôi kịp hiểu ra nếu cuộc sống này không có thơ văn thì trở nên nhàm chán. Giờ đây, tôi đã có thể hiểu và cảm nhận được một phần nào đó của những bài thơ qua lời giảng của cô. Sự nhiệt tình, nhiệt huyết của cô đã truyền cảm hứng vào con người vốn khô khan của tôi. Những bài viết văn sau đó đối với tôi không còn là quá khó, mà trôi qua thật dễ dàng khi những lời giảng của cô vẫn còn văng vẳng bên tai. Đã có lần tôi nói chuyện, tâm sự với cô, qua những lần nói chuyện, tâm sự ấy tôi thấy mình trưởng thành lên nhiều lắm và cô gắng từng ngày khi đang ngồi ghế nhà trường. Ở cô có những điều mà tôi không hề có và tôi biết là tôi phải học ở cô nhiều thứ lắm. Đó là sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn luôn sống thật với lòng mình nên lúc nào cô cũng thẳng thắn khen những cái đẹp và phê những cái chưa đẹp. Đó là những tình cảm của tôi đối với cô. Còn bạn thì sao? Bạn chắc chắn phải có một thời cắp sách đến trường, dù là ở đâu, dù bao lâu thì chắc chắn bạn cũng có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Kỷ niệm vui, buồn, hồi ức về thầy cô, bạn bè, trường lớp, đều đáng để nhớ và trân trọng. Có lẽ, khi còn ngồi trên ghế nhà trường không ai trong chúng ta cảm nhận được hết hơi ấm từ bạn bè, từ những lời răn dạy của những tâm hồn trên bục giảng. Nhưng thế rồi? Khi đã xa, bạn sẽ cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó rất lớn trong đời. Không còn những người hướng dẫn trong đời, chúng ta phải tự học hỏi, tự rút kinh nghiệm từ những bài học có thật trong cuộc sống. Chúng ta không có nhiều cơ hội để làm sai, vì khi làm sai chúng ta phải trả giá chứ không đơn giản là lời răn đe ngọt ngào vô hại. Đến khi đó bạn mới hỏi: “Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa…?” Cảm ơn cô!! Người luôn sát cánh, tiếp thêm lửa cho chúng tôi để chúng tôi có thể thắp sáng cho ước mơ hoài bão của riêng mình. Thầy cô ơi! con cảm ơn thầy cô rất nhiều vì đã chèo chống đám học trò nhỏ tinh nghịch như tụi con. Thầy cô ơi! Đừng buồn phiền tụi con nhé! Cho chúng con xin lỗi vì đã khiến thầy cô phải cực như vậy... nếu được ước cũng không biết ước gì ngoài việc chỉ mong...thời gian là một chiếc đồng hồ cát để có khi nhớ, có thể lật ngược lại quay về cái ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp 2 này. Giờ đây, thời gian cũng không cho chúng em ngừng một chút, nhưng những lời dạy lời khuyên khăn của thầy cô chúng em sẽ luôn khắc ghi và sẽ hứa không làm thầy cô buồn lòng nữa đâu ạ! Thời gian ơi xin hãy ngừng trôi!